Khi phim “tổng tài” biến sự thiếu tôn trọng thành điều lãng mạn
Có một điều khá lạ là càng ngày, nhiều bộ phim ngắn “tổng tài” trên mạng càng thích đẩy mọi thứ lên mức thật kịch tính, thật sốc và thật phi thực tế. Xem để giải trí thì vui thật, nhưng đôi lúc xem xong lại thấy hơi… chột dạ, vì có những thứ đang được tô vẽ như tình yêu ngọt ngào, trong khi ngoài đời nó có thể là dấu chấm hết cho một cuộc hôn nhân.
Dạo gần đây, tôi thấy rất nhiều phim ngắn Trung Quốc lặp đi lặp lại một mô-típ quen thuộc: cô vợ giận chồng, bà bạn thân lập tức rủ vào bar giải sầu, rồi gọi cả dàn trai đẹp ra đứng cho chọn. Sau vài ly rượu, nữ chính bắt đầu say, nhìn thấy anh chồng tổng tài bước vào thì không nhận ra, còn buông một câu kiểu: “Anh đẹp trai quá, một đêm bao nhiêu để chị bao hết?”. Sau đó nam chính chẳng những không nổi giận mà còn lạnh lùng bế vợ về nhà, tiếp tục cưng chiều như chưa có chuyện gì xảy ra.
Khán giả có thể bật cười vì thấy “drama”, thấy thú vị, nhưng nếu bình tĩnh nghĩ kỹ một chút sẽ thấy cái logic này có vấn đề thật sự.
Ngoài đời, một người bạn tốt sẽ không bao giờ dẫn bạn mình — nhất là người đã có gia đình — vào những nơi dễ xảy ra chuyện trong lúc cảm xúc đang bất ổn. Người trưởng thành thật sự thường khuyên nhau bình tĩnh, đi ăn, đi cà phê, đi dạo cho khuây khỏa hoặc tìm cách nói chuyện rõ ràng với người mình yêu. Chứ không phải vừa cãi nhau với chồng xong là kéo đi bar rồi cổ vũ “quậy tới bến”.
Nhiều người hay nói: “Phim thôi mà, nghiêm trọng hóa làm gì”. Nhưng vấn đề nằm ở chỗ phim ảnh, đặc biệt là phim ngắn mạng xã hội, đang dần tác động đến cách người ta nhìn nhận chuyện yêu đương và hôn nhân.
Có những hành động khi đặt lên màn ảnh thì được dựng nhạc nền lãng mạn nên thấy đáng yêu. Nhưng nếu đặt vào đời thực, nó lại là sự tổn thương rất lớn.
Thử nghĩ đơn giản thôi: nếu một người đang say mà vẫn có thể buông lời muốn “bao” một người đàn ông lạ qua đêm, thì điều đó chứng tỏ trong suy nghĩ của họ, chuyện dùng tiền để mua vui không phải điều quá xa lạ hay phản cảm. Mà lúc đó cô ấy đâu có biết đó là chồng mình. Nghĩa là chỉ cần gặp người hợp gu là có thể vượt giới hạn?
Điều khiến nhiều người khó chịu không phải vì một câu nói lúc say, mà vì cảm giác lòng tin bị đạp vỡ ngay trước mắt.
Tình yêu thật sự luôn cần sự tôn trọng. Có thể giận nhau, cãi nhau, thất vọng về nhau, nhưng vẫn phải tồn tại một ranh giới mà cả hai không bước qua. Khi một mối quan hệ bắt đầu xuất hiện kiểu suy nghĩ “anh làm được thì tôi cũng làm được”, “ông ăn chả thì bà ăn nem”, thì đó không còn là bình đẳng nữa, mà là kéo nhau xuống.
Nhiều phim hiện nay lại thích cổ súy kiểu “trả đũa cho hả giận” rồi gắn nhãn nữ quyền hoặc tự do cá nhân. Nhưng tự do chưa bao giờ đồng nghĩa với việc làm tổn thương người khác để thỏa mãn cảm xúc nhất thời. Đàn ông đi karaoke tay vịn là sai. Nhưng cái sai đó không tự nhiên biến thành đúng chỉ vì phụ nữ làm điều tương tự để “công bằng”.
Một mối quan hệ bền lâu chưa bao giờ được xây bằng sự trả đũa.
Có lẽ vì phim ngắn cần cao trào nhanh nên biên kịch thường cố tạo ra những tình huống cực đoan để câu view. Dòng phim “tổng tài bá đạo” vốn đã nổi tiếng với các mô-típ phi thực tế, xây dựng hình tượng nam chính giàu có, lạnh lùng nhưng yêu chiều nữ chính vô điều kiện. Nhưng đời thực thì không vận hành như phim.
Không có nhiều người đàn ông ngoài đời đủ “ngôn tình” để thấy vợ mình đòi ngủ với trai lạ rồi vẫn cảm động ôm về cưng chiều. Và cũng không có nhiều cuộc hôn nhân chịu nổi kiểu thử thách như vậy mà không để lại vết nứt.
Phim ảnh có thể là nơi để con người mơ mộng. Điều đó không sai. Sau một ngày mệt mỏi, ai cũng thích xem thứ gì đó nhẹ đầu và kích thích cảm xúc. Nhưng sẽ rất nguy hiểm nếu những điều lệch lạc dần được xem như bình thường, rồi từ bình thường biến thành “đó là quyền của tôi”.
Cuối cùng, tình yêu dù lớn đến đâu cũng không phải tấm vé miễn trừ cho mọi hành động thiếu suy nghĩ. Người ta có thể yêu nhau rất nhiều, nhưng nếu đánh mất sự tôn trọng dành cho nhau, thì sớm muộn gì tình yêu đó cũng chỉ còn là một vỏ bọc đẹp đẽ cho những tổn thương âm thầm.
