Trong đời sống hôn nhân, chuyện “gối chăn” không chỉ là nhu cầu sinh lý mà còn là cách đàn ông cảm nhận tình yêu, sự gắn kết và khẳng định bản thân. Tuy nhiên, khi nhiều lần bị vợ từ chối, não đàn ông sẽ tự động kích hoạt một cơ chế “tự vệ” để giảm bớt sự tổn thương.
Đàn ông vốn xem tình dục là ngôn ngữ yêu thương trực tiếp nhất. Khi bị từ chối, họ không chỉ hụt hẫng về thể xác mà còn dễ rơi vào trạng thái:
Để tránh cảm giác đau lòng lặp lại, não bộ đàn ông sẽ tìm cách bảo vệ bằng những phản ứng vô thức:
Nói vui thì cũng giống như chuyện ăn uống:
Não chọn rút lui để bớt đau, nhưng đó lại là con dao hai lưỡi.
Nhiều đàn ông vốn không giỏi nói lời ngọt ngào, lãng mạn. Cách thể hiện tình cảm của họ thường đơn giản là ôm vợ một cái, nắm tay, vuốt tóc, hoặc gần gũi thể xác. Với họ, sự đụng chạm chính là một cách nói “anh yêu em”.
Nhưng nếu mỗi lần chạm vào, vợ lại tỏ ra khó chịu hoặc gạt ra, não bộ sẽ ghi nhận cảm giác bị từ chối. Để bảo vệ mình, người chồng sẽ tự nhủ:
Lâu dần, họ rút lui hẳn, không còn chủ động đụng chạm, dẫn đến khoảng cách cả về thể xác lẫn cảm xúc. Vợ thì nghĩ chồng lạnh nhạt, chồng thì nghĩ vợ không cần mình. Đó chính là một vòng luẩn quẩn khó thoát nếu không ai chịu mở lời.
Nhiều đàn ông khi bị “bỏ đói” lâu ngày sẽ tìm đến:
Đây chỉ là giải pháp tình thế, nhưng nếu lặp lại quá nhiều, não có thể quen với sự dễ dãi đó. Lâu dần, đàn ông có nguy cơ lãnh cảm với vợ, thậm chí thấy “ảo” còn hấp dẫn hơn “thật”. Nguy hiểm ở chỗ, “mì gói” ăn hoài thì dễ quên luôn mùi cơm nhà.
Nếu cơ chế tự vệ kéo dài, hôn nhân sẽ đối diện với:
👉 Tóm lại, khi bị từ chối nhiều lần, não đàn ông sẽ tự động “khóa lại” để bớt tổn thương. Nhưng nếu không kịp tháo gỡ, sự “tự vệ” đó có thể biến thành khoảng cách ngày càng lớn trong hôn nhân. Và chìa khóa vẫn nằm ở hai chữ thấu hiểu và giao tiếp.
0 Nhận xét