![]() |
| Nam-mô A-di-đà Phật ! |
Miệng niệm danh-hiệu Phật, mắt nhìn tượng Phật, tai nghe tiếng niệm Phật, âm thanh từ lưỡi phát ra, thiền-vị thấm nhuần, vui thích nơi lòng, mũi nghe mùi hương, bỏ Sáu trở về Một làm sao loạn được!
Nay ta niệm Phật là một phương-tiện, tự xem tâm này như cái bình báu trong-sạch, hiệu Phật như hạt gạo, từng chữ từng câu như bỏ gạo vào bình, lần lượt bỏ vào, gạo đã vô-tận, bình cũng không đầy, không để hạt nào rơi rớt ngoài bình. Lại nghĩ bình này đường kính không đầy một tấc, bên trong chứa đựng Tam-thiên Đại-thiên thế-giới, trăm ức vi-trần-số Phật, Tam-thập-lục-vạn-ức nhất-thập-nhất-vạn-cửu-thiên ngũ-bá đồng-danh đồng-hiệu A-di-đà Phật an-trụ trong ấy, ta cũng cùng với các Ngài hội-tụ một nơi, dạo chơi, an nghỉ, mới là chỗ an-thân lập-mạng của ta.
Tôi trước nay niệm Phật, chỉ niệm một cách mơ-hồ. Nay mới biết: mỗi chữ từ trong Tâm phát ra, mỗi chữ lại trở về Tâm.
Khi niệm Phật, trước phải nhắm mắt, ngồi ngay thẳng, ngưng-thần định-tĩnh, không thể có mảy-may tâm tạp-loạn, xao-động, ganh-đua, tâm mờ-tối, biếng-nhác.
Niệm ra tiếng, cốt yếu khiến cho tiếng phát ra từ Tâm, Tâm nhờ miệng truyền, hơi thở và tiếng niệm điều-hòa, không chậm, không mau, mỗi chữ rõ-ràng, mỗi câu tiếp-nối, phân ra, thì một chữ có thể làm một câu, xuyên suốt, thì trăm ngàn câu như một câu, miên-mật khít-khao, từ một tiếng cho đến ngàn muôn tiếng, từ một khắc cho đến 24 giờ, không dứt không nối, không thiếu không xót, lâu dần thuần-thục, hoa nở thấy Phật, đến thời tự thấy hiệu-nghiệm.
Trích từ: Niệm Phật Chỉ Nam
Mao Dịch Viên | Hòa Thượng Thích Minh Thành, Việt Dịch
“Miệng niệm danh hiệu Phật, mắt nhìn tượng Phật, tai nghe tiếng niệm Phật, âm thanh từ lưỡi phát ra, thiền vị thấm nhuần, vui thích nơi lòng, mũi nghe mùi hương — bỏ Sáu trở về Một, làm sao loạn được!”
Đây là lời dạy quý báu về phương pháp niệm Phật nhiếp tâm, gom sáu căn về một cảnh: danh hiệu Phật.
🪷 Sáu căn hòa hợp, quy về một cảnh giới duy nhất: danh hiệu A Di Đà Phật. Như vậy, vọng tưởng không còn chỗ chen vào.
“Tự xem tâm này như cái bình báu trong sạch, hiệu Phật như hạt gạo. Mỗi câu, mỗi chữ như bỏ gạo vào bình.”
“Niệm ra tiếng, cốt yếu khiến cho tiếng phát ra từ Tâm, Tâm nhờ miệng truyền...”
📿 Dùng chuỗi hạt (108 hạt) giúp giữ tiết độ, nhưng quan trọng nhất vẫn là tâm không gián đoạn.
“Trước phải nhắm mắt, ngồi ngay thẳng, ngưng thần định tĩnh…”
“Mỗi chữ từ Tâm phát ra, mỗi chữ lại trở về Tâm. Nhất tâm bất loạn, vãng sanh không xa.”
| Thành phần | Hướng dẫn |
|---|---|
| Thời điểm | Sáng sớm, trước khi ngủ, hoặc bất kỳ lúc nào yên tĩnh |
| Thời gian | Tùy khả năng: 15–30 phút, hoặc hơn |
| Phương pháp | Có thể dùng chuỗi, hoặc niệm theo hơi thở, hoặc vừa đi vừa niệm |
| Mục tiêu | Giữ tâm không tán loạn, danh hiệu Phật không rời miệng, không rời tâm |
0 Nhận xét