Cúng dường từ xưa vốn là nét đẹp trong đạo Phật, là hành động thể hiện lòng tôn kính, biết ơn Tam Bảo. Nhưng khi thời đại số hóa phát triển, việc chuyển khoản để cúng dường bắt đầu xuất hiện – và kéo theo đó là những luồng ý kiến trái chiều. Có người ủng hộ vì sự tiện lợi và minh bạch, nhưng cũng không ít người chê trách vì cho rằng “mất đi sự linh thiêng”.
Về hình thức, chuyển khoản chỉ là phương tiện – không làm thay đổi bản chất tâm thành kính của người cúng. Tuy nhiên, chính vì hình thức này quá... hiện đại, nên dễ bị gán cho cái nhìn thực dụng: “Gửi tiền cho chùa mà như đóng tiền học phí”, “Cúng dường giờ cũng xài banking như shopping online”.
Người lớn tuổi thì băn khoăn vì không được tận tay đặt phong bì lên bàn thờ hay vào thùng công đức. Giới trẻ thì lại thấy thoải mái vì... tiện. Vậy đâu là điểm cân bằng?
Phật không xét người cúng bao nhiêu, mà xét ở chỗ tâm có thanh tịnh không. Dù bạn bỏ 5 ngàn vào thùng, hay chuyển khoản vài triệu đồng – điều quan trọng vẫn là bạn không mong cầu trả ơn, không khoe khoang, không tính toán.
Thật ra, chính việc chuyển khoản đôi khi còn giúp:
Không ít trường hợp giả mạo số tài khoản, hoặc sư thầy tự mở tài khoản riêng, không thông qua ban quản lý chùa, dẫn đến những nghi ngờ về tài chính.
Cũng có nơi, thay vì để người phát tâm tự nguyện, thì gợi ý mạnh mẽ về số tiền cúng, thậm chí chia hạng “Kim cương – Vàng – Bạc – Đồng” như bán vé sự kiện. Đây chính là lúc tâm tham xen vào cửa Phật, và khiến người đời mất lòng tin.
Cúng dường không phải là nghĩa vụ – đó là niềm vui. Nếu bạn đã hoan hỷ, thì tiền mặt hay chuyển khoản... cũng chỉ là phương tiện để gieo hạt lành.
0 Nhận xét