Nói thẳng ra là ghê chứ sao không. Cảm giác đó nó cứ thốn thốn, vừa chạy vừa lấy tay quẹt đại rồi lầm bầm chửi thề mấy con chim hay con gì trên cây. Nhưng mà tìm hiểu kỹ lại mới thấy, thủ phạm không phải là mấy con chim đâu, mà là mấy "ca sĩ" ve sầu đang đồng ca mùa hạ trên đầu mình đó.
Thì đây, tin vui cho anh em là nó không có độc địa gì hết. Con ve sầu nó không có ăn cơm ăn thịt như mình, nó chỉ cắm vòi vào thân cây để hút nhựa thôi. Mà nhựa cây thì nước nhiều hơn chất, nên nó phải hút một lượng khổng lồ mới đủ đô.
Hút nhiều thì phải xả thôi. Cái nước nó bắn vào mặt mình thực ra là nước dư thừa sau khi cơ thể nó lọc lấy chút xíu dinh dưỡng. Gọi là "nước tiểu" cho sang mồm chứ thật ra nó gần như là nước nhựa cây tinh khiết được lọc qua bộ máy của con ve. Thế nên nó không có mùi khai, không có độc, cùng lắm là hơi dính dính tí do có chút đường thôi. Cỡ "cà phên chồn" mình còn khen ngon thì mấy cái này nhầm nhò gì.
Thiệt tình thì chỉ thấy... dơ là chính thôi chứ không có chết chóc gì. Ai kỹ tính thì thấy phiền vì đang sạch sẽ lại bị mấy ông ve "tưới" cho một trận. Còn ai thoải mái thì coi như "lộc trời cho" giữa trưa nắng gắt. Đi ngang mấy đoạn đường trồng nhiều cây sao, cây dầu hay phượng vĩ là xác định hứng "mưa" liên tục.
Cách tốt nhất là khi đi qua mấy đoạn đó thì hạ kính mũ bảo hiểm xuống hoặc đeo khẩu trang vào cho chắc ăn. Vừa tránh được bụi, vừa tránh được "nước cam lộ" của mấy anh ve. Về nhà rửa mặt sạch sẽ bằng nước là xong chuyện, chả có gì phải xoắn lên cả.
Tôi nghĩ vậy, còn bạn thì sao? Có ai từng được ve sầu "tưới hoa" mà cứ ngỡ trời mưa giữa nắng gắt chưa?
0 Nhận xét